[Fanfic][HunHan] Trở về kí ức – Chap 2

Chương 2:

Ác mộng hai thế giới

 

Lộc Hàm từ từ mở đôi mắt, mọi thứ như mờ ảo. Vừa rồi, chính cậu vừa gặp ác mộng. Cũng trong bệnh viện này, cũng ngay lúc đối mặt với Ngô Thế Huân, mọi thứ thật khác so với thực tại

 

Trong cơn mơ,

 

– Lộc Hàm! Dừng xe lại đi. Nghe anh nói đã

– Không!

Đó chính là thời điểm khi Lộc Hàm bị tai nạn. Tiếng kêu từ xe của Thế Huân vọng mãi, còn cậu vẫn lái chiếc xe ấy chạy thâu màn đêm. Trái tim vừa đau nhói, lại vừa có cảm giác bị tổn thương.

“Ầm” – chiếc xe đã lao vào xe tải ngược hướng. Cậu thấy rõ Thế Huân chạy đến xem, nhưng…Hắn mỉm cười, gọi điện cho ai đó

– Hahaha, một con mồi tử nạn rồi. Tiền cọc của tôi, ông nhớ chứ?

– Tất nhiên là nhớ. Cậu làm tốt lắm

– Quá khen. Tôi phải xử lí thế nào với nó đây?

– Đốt chiếc xe ấy đi

– Vậy tiền cọc tăng lên gấp hai nhé

– Được thôi

 

Hắn bật lửa, Lộc Hàm nhìn thấy chút ánh sáng mờ mờ, bởi bây giờ, thân thể cứng ngắc, đôi mắt không thể mở nổi.

Ngọn lửa cháy bùng lên, chiếc xe đã bị thiêu rụi. Còn Thế Huân, hắn nhởn nhơ cười lớn, nhìn chiếc xe rồi lái xe chạy đi mất. Lộc Hàm có cảm giác nóng rực, vô cùng khó thở. Cậu đưa đầu qua ô cửa kính vỡ, chầm chậm, từ từ. Cố giương đôi mắt nhìn mọi thứ xung quanh, chiếc xe bị đốt cháy. Lộc Hàm đưa tay mở cửa xe nhưng bên ngoài như có vật gì đó chặn lại. Ngô Thế Huân, trước khi đi hắn đã chèn một thanh gỗ ngang cửa xe, không cho thoát.

 

Hơi khí nóng bức và đầy bụi bắt đầu sộc lên mũi. Nước mắt Lộc Hàm cay cay, đỏ hết mắt. Dần dần, cậu cảm nhận mình không còn chút sức lực nào. Chợt trong đầu luôn lóe lên ý nghĩ:

 

Ngô Thế Huân đã giết cậu, hãy trả thù hắn. Ngô Thế Huân là tên sát nhân, tên sát nhân, tên sát nhân

 

Trong đầu luôn lặp lại chữ tên sát nhân, đầu óc đau buốt, dường như không thể xóa bỏ ý nghĩ ấy. Bỗng lại có cảm giác ai đang đè lên người mình, bóp lấy cổ. Quá ngột ngạt, Lộc Hàm hét lên. Giấc mơ đã biến mất, xung quanh đang có nhiều bác sĩ chạy vào, đứng ngay cửa vẫn là cậu thanh niên 18 tuổi ấy, Bạch Hiền.

– Cậu bình tĩnh, hít thở sâu vào. Gặp ác mộng phải không?

– Vâng

– Khi bệnh, bệnh nhân sẽ gặp ác mộng, đó là chuyện bình thường thôi. Mấy ngày sau sẽ hết

– Vâng. Cảm ơn bác sĩ.

Người bác sĩ trẻ đưa nước cho Lộc Hàm, đỡ cậu nằm xuống. Bây giờ, chiếc giường bệnh này đã quá quen thuộc rồi và nó cũng sẽ trở thành nỗi ám ảnh của đời cậu. Bạch Hiền đứng nhìn từ xa, tay bấm điện thoại cho Thế Huân. Sau đó đến bên giường bệnh của Lộc Hàm, lấy khăn ấm lau những vệt mồ hôi trên trán

– Em lo cho anh lắm đấy. Gặp ác mộng có lẽ mệt lắm

– Ừ. Dù tôi không biết cậu là ai nhưng cảm ơn cậu nhiều

– Không có gì. Anh nghỉ ngơi đi

Những câu nói “không biết cậu là ai” giờ đây Bạch Hiền không xa lạ gì. Cậu cố chịu đựng, thích nghi với nó. Mỗi ngày đều vào chăm sóc cho Lộc Hàm, chỉ cần nhìn thấy anh mình khỏe mạnh, Bạch Hiền yên tâm phần nào. Lát sau, cánh cửa phòng mở ra, Thế Huân bước vào.

– Anh Thế Huân – Bạch Hiền đứng dậy, định đi ra ngoài để hai người nói chuyện

Nghe thấy cái tên, Lộc Hàm nhớ lại Thế Huân là ai.

– Thế…Huân

– Huh?

Lộc Hàm gọi đúng tên mình, Thế Huân chạy đến bên giường, vẻ mặt như đang mong đợi điều gì đó

– Thế Huân?

– Ừ, là anh đây. Em nhớ ra anh rồi ư?

– Anh là Ngô Thế Huân?

– Đúng! Là anh

 

Lẽ ra Lộc Hàm ôm chầm lấy Thế Huân, định nói rất nhớ anh. Nhưng thực tại, cậu bỏ tay anh ra khỏi mình, ngồi thu người trên giường, một bước cũng không cho anh đến gần mình.

– Lộc Hàm!

– Đừng đến gần tôi!

– Lộc Hàm! Em…

– Tôi nói đừng đến gần

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh hắn đốt chiếc xe cậu gặp nạn, bỏ cậu lại đó, vẻ mặt tươi cười của hắn. Rồi những ý nghĩ độc địa tiếp tục hoành hành đến khi nào cậu nói ra mới thôi. Quá sức chịu nổi, đầu đau như búa bổ, cậu chỉ vào Thế Huân, liên tục nói

– Đồ sát nhân, đồ sát nhân, anh đã giết tôi

– Em nói gì vậy? Không phải…

– Tên sát nhân. Anh cố giết tôi, đừng đến gần tôi. Tôi còn nhớ rõ vẻ mặt tươi cười của anh khi anh đốt chiếc xe ấy

– Chiếc xe nào? Anh không hề…

– Anh đi đi

– Không có. Anh chẳng làm gì cả

– ĐI MAU ĐI! TÔI KHÔNG MUỐN THẤY MẶT ANH NỮA!!

 

Lộc Hàm hét toáng lên rồi lại ôm lấy đầu. Cuối cùng đã nói ra được rồi, cảm giác đau đớn ấy đã bớt dần

– Thôi được. Nếu điều này khiến em cảm thấy đỡ hơn, cứ mắng anh đi. Mắng thật to vào, anh sẽ lắng nghe. Cố chịu nghe em mắng, anh có thể chịu được nếu em đánh anh. Cứ xả hết giận đi

 

Lộc Hàm thở dốc. Tại sao hắn lại đối xử tốt với cậu đến vậy? Đến cả chịu đựng mình mắng sao? Thật ra anh ta là ai trong cuộc đời mình chứ? Một loạt câu hỏi cứ liên tục trong đầu. Cậu giữ bình tĩnh, đôi mắt long lanh như ngấn lệ.

– Tôi xin lỗi. Tôi nóng tính quá

– Không sao. Cứ mắng nữa đi, anh chịu được

– Nhưng tôi…

– Vừa nãy em bảo anh đi, anh sẽ đi

 

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi cửa phòng. Không quên cười với Lộc Hàm, ngắm nhìn khuôn mặt ấy. Trên trán dán băng keo cá nhân, tay trái bó bột, bàn chân phải quấn băng. Bây giờ trông Lộc Hàm vô cùng thảm hại, lại còn rất đáng thương. 

Bất chợt trong đầu vừa phát hiện ra một điều: Một con người Lộc Hàm nằm ở hai thế giới khác nhau: Trong ác mộng và thực tại. Do đó, mỗi khi hai con người này đối mặt nhau, sẽ gây tổn thương rất lớn về tinh thần và cả thể xác, nhưng chịu đau đớn nhiều nhất là Lộc Hàm của thực tại.

 

Thế Huân mỉm cười với Lộc Hàm, nhưng khi ra khỏi căn phòng ấy, mỗi một lần đến là một lần thêm đau. Tại sao Lộc Hàm lại gọi mình là sát nhân? Thế Huân không hề cố ý muốn giết cậu, hay cố ý tát cậu thật đau vào đêm hôm đó. Ngồi tựa vào tường, bây giờ chẳng còn hạnh phúc nào tồn tại xung quanh. Mỗi ngày đến đây, anh đều âm thầm chịu đựng, nhưng đó là Lộc Hàm. Anh đã gây bao lỗi lầm cho Lộc Hàm, bây giờ cắn răng chịu đựng. Thế Huân có thể chịu đánh, chịu bị mắng hay cả chịu một cái tát từ Lộc Hàm.

 

 

Bởi lẽ người anh yêu đã bị tổn thương rất nhiều, anh phải chấp nhận tổn thương ấy

 

End chap 2

 

Advertisements

2 thoughts on “[Fanfic][HunHan] Trở về kí ức – Chap 2

  1. Pingback: Danh sách những Fic đã/đang thực hiện | ChanBaek Lands

  2. Pingback: Danh sách những Fic đã/đang thực hiện | October's Spring

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s