[Fanfic][ChanBaek] Hoa lệ – Chap 24.2

[Byun Baekhyun]

Tỉnh mộng.

Đầu óc tôi giờ choáng váng, xung quanh… Lạ là bệnh viện ư? Không biết tôi nhập viện mấy chục lần rồi ấy. Nhìn những tia nắng còn len lỏi qua cái re2m cửa màu trắng kem, đón lấy cơn gió sớm mai. Bụng dạ tôi vẫn còn đau quá, vết mổ vẫn còn đây. Không biết căn bệnh dạ dày này bao giờ mới khỏi hẳn. Những con chim sẻ đậu bên cửa sổ, chúng nhìn tôi. Cái đầu be bé xinh xinh quay qua, rồi quay lại. Thật dễ thương, tôi từng ước mình là chú chim ấy. Bất kể bệnh tật gì cũng có thể bay lượn, dù có gãy đôi cánh thì vẫn có người giúp đỡ. Còn tôi, thân phận là con người, to lớn hơn nó gấp đôi, gấp ba lần, mà cũng chẳng chịu nổi cơn đau dạ dày.

Tôi ngồi dậy, chỗ dạ dày còn đau nhức, thân người mỏi nhừ. Cánh cửa phòng mở ra, là Chanyeol.

– Baekhyun! Tỉnh rồi sao? Còn đau không?

– Còn hơi hơi. Anh đến đây làm gì?

– Chăm sóc cho em. Bệnh thế này sao không nói với anh hả? Để lo muốn chết luôn

– Eun Young…

– Cô ấy dọn đồ đi rồi. Ra viện, em về ở nhà với anh. Không cho đi đâu cả.

– Chanyeol..

– Hmm?

– Đồ ngốc.

– Này, dám bảo anh ngốc sao? Phải phạt em mới được

– Em chỉ đùa thôi mà. Anh tính làm gì em?

– Bobo! – Chanyeol chỉ chỉ lên má mình, tính bảo tôi hôn anh

– Trong bệnh viện mà làm vậy…

– Ở đâu chả làm được. Bobo đi

– Được rồi.

Tôi nhoài người ra, hôn lên má Chanyeol. Ngay lúc đó Chanyeol quay đầu lại, hóa ra tôi hôn môi anh.

– Nè, ChanChan ngốc, sao anh làm vậy?

– Lại là ngốc nữa sao?

– Thôi được rồi. Tiểu Chan, anh làm em đỏ mặt luôn rồi đây này

– Đỏ hả? Chắc anh phải làm nó đỏ thêm

– Ya Park Chanyeol, anh muốn chết hả?

– Ở đây nóng quá, muốn đi dạo không?

– Ừm.

Chanyeol đỡ tôi ngồi dậy. Ngồi xuống mang giày vào cho cậu, nâng đỡ tôi đi từ từ, sợ ảnh hưởng vết thương. Hai người vừa đi vừa nắm tay nhau, cùng đùa giỡn. Vì bây giờ đã là tháng mười hai, trên người mặc ba bốn lớp áo lạnh.

– Lạnh không?

– Không lạnh!

– Tay em lạnh ngắt thế này mà.

– Đâu có.

– Đưa anh sưởi ấm cho!, nói rồi Chanyeol đưa bàn tay bé nhỏ của Baekhyun, thở ra những hơi thở ấm áp vào tay cậu, sau đó áp hai tay vào má tôi

– Ấm quá!

– Ấm chứ? Ơ, tuyết kìa

Trên bầu trời lạnh giá, những hạt bông tuyết đầu tiên rơi xuống. Tôi đưa tay ra hứng lấy tuyết. Chạy nhảy quanh khuôn viên bệnh viện., vô cùng rạng rỡ. Đây là lần đầu tôi đón Giáng sinh với anh. Bất chợt Chanyeol nhớ về bài hát “The First Snow”, quả thực lại rất hợp.

 

Nếu em gặp lại anh, liệu giọt lệ ấy còn vương?

Kẻ ngốc nghếch như anh, liệu có nói nên lời?

Hãy nói với anh, Merry Merry Christmas

Chào anh, anh sống tốt chứ?

Khi những hạt tuyết rơi,

Liệu trái tim lạnh giá của anh sẽ được sưởi ấm chứ?

 

Chanyeol lặng lẽ nhìn tôi đùa nghịch với tuyết. Câu chuyện tình này dù trắc trở, nhưng không có nghĩa sẽ bên nhau mãi mãi, mà đơn giản, tình yêu của họ, dù có nhiều chông gai vẫn chẳng thay đổi. Chanyeol vẫn là Chanyeol, tôi vẫn tôi. ChanBaek vẫn là của nhau.

–          Chanyeol à! Ra chơi ném tuyết đi

–          – Em cứ chơi đi.

–          Không có anh không vui. Ra đây đi

–          Thôi, không ra

–          “Bụp”, tôi nhanh nhẹn lấy cục tuyết trên tay ném người Chanyeol

–          Ya! Dám làm vậy nữa sao. Nhận lấy nè.

ChanChan cầm cục tuyết bự ném thẳng mặt tôi. Chơi ác quá =)))

–          Anh chơi xấu thế. Chơi ném mặt. Hứ! – Baekie quay mặt đi, giận dỗi

–          Tiểu Baek giận à?

–          Ừ!!

–          Anh xin lỗi. Để anh đền bù cho

–          Đền gì cơ…..

Chanyeol tiến đến ôm tôi từ sau lưng. Hôn lên mái tóc nâu nâu màu cà phê ấy. Tôi giật mình, mặt đỏ ửng lên.

–          Đền bù kì vậy?

–          Chứ muốn thế nào?

Tôi quay người lại, đưa hai tay áp má ChanChan, nhón chân lên chụt vào môi anh. Rồi còn giả vờ quay mặt đi, đứng uốn ẹo. Chanyeol đáp trả lại bằng nụ hôn sâu. Một nụ hôn ấm áp giữa trời đông tháng mười hai giá rét. Tôi khẽ nhắm đôi mắt, tận hưởng nụ hôn nồng ấm.

–          ChanChan, hứa với em đi!

–          Hứa gì?

–          Sẽ không bỏ rơi em nữa

–          Ngốc quá

–          Hứa đi!

–          Rồi biết rồi. Anh hứa

–          Móc ngoéo, đóng dấu

–          “Chụt”.

–          Em có bảo hôn đâu.

–          Đó là anh đang đóng dấu mà.

–          Kì cục quá!!!!

Chúng tôi lại tiếp tục ném tuyết. Cãi nhau rồi lại hôn nhau, thật là ><”

 

Đồ ngốc Park Chanyeol, anh chẳng biết gì về tình yêu cả! Sao cứ làm con tim em hết đau đớn rồi lành lặn, chẳng bằng một câu Anh yêu em, phải tốt hơn không?

 

 End chap 24.2

Advertisements

3 thoughts on “[Fanfic][ChanBaek] Hoa lệ – Chap 24.2

  1. Pingback: Danh sách những Fic đã/đang thực hiện | ChanBaek Lands

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s